THƠ
Chỉ là vậy thôi – Nguyễn Phong Việt
Chỉ là có những điều không thể nói thành lời chỉ là có những yêu thương rất đơn giản… vậy thôi! Như sau một ngày trở về nhà thấy mình như một đứa trẻ cần niềm vui được nhìn Má nấu một nồi canh chua cho cả nhà ăn tối có Ba ngồi hỏi han [...]
Đừng trách – Nguyễn Phong Việt
Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn
có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng
nên đừng trách…
Cho những trái tim vẫn ở lại – Nguyễn Phong Việt
Lần ngoảnh mặt này là lần ta sợ nhất phải nhìn thấy nhau
bởi có những thứ suốt đời chỉ được quyền gọi tên bằng niềm nhớ
có những thứ ta muốn mang đi nhưng phải để lại đó
có những thứ ta biết chắc là yêu thương nhưng không dám bày tỏ
khi chúng ta thuộc về hai con đường!
…
Cần sinh ra thêm lần nữa? – Nguyễn Phong Việt
Nếu được sinh ra thêm lần nữa… Người sẽ chọn niềm vui hay đau khổ? Sẽ chọn thương yêu trong cô đơn hay từ bỏ Sẽ chọn vẫn bước đi hay đứng lại chờ một ai đó Sẽ chọn khóc một mình hay cần người than thở Sẽ chọn trở về hay dấn thân dù [...]
Chẳng có khổ đau nào vô nghĩa
Đừng qua phố cũ mùa này Sự đợi chờ rồi cũng thành phù phiếm Tháng Năm Hoa dầu rơi nghiêng cô đơn. Ta đã từng níu giữ chân người như níu giữ chút hy vọng cuối cùng vun trồng trong góc tim Bằng tất cả máu thịt của mình Từng mơ về ngôi nhà có [...]
Xích đu treo lặng im – Nguyễn Phong Việt
Có một chiếc xích đu ở đâu đó trong cuộc đời…
Người ngồi đó và ao ước trong từng ấy tháng năm
thấy một người ngồi trên chiếc xích đu và đọc sách
chỉ như thế đã là hạnh phúc…
Cứ ngồi lặng im thế, và khóc – Nguyễn Phong Việt
Giữa những ngập tràn của bóng đêm
giữa những yêu dấu đã vỡ vụn trong tay mình
ta cứ ngồi lặng im thế, và khóc…
Cần một người mua dùm viên kẹo
Sẽ là hạnh phúc nếu ta có cơ hội để chọn lựa gạt bỏ hết khổ đau
ta sẽ chọn mặc quần jean và áo sơ-mi đi ra phố
ta sẽ chọn mỉm cười với tất cả những người đã yêu thương ta lẫn từ bỏ
ta sẽ chọn một quán cóc để ngồi với những người xa lạ
ta sẽ chọn đi bộ sau một ngày mệt lả
để thấy mình bớt lạc lõng với mọi người
Đã đi qua thương nhớ – Nguyễn Phong Việt
* Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá nhưng cuộc đời… luôn có nhiều ngã rẽ! * Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa ta chỉ chọn sống dưới một mái [...]
Rồi sẽ có lúc con cần phải trở về – Nguyễn Phong Việt
Biết rằng ai cũng muốn sống cho hạnh phúc của chính mình
nhưng con muốn được sống cho hạnh phúc của người khác
muốn cả việc được chết đi để quãng đời còn lại của người ấy thanh thản
muốn được nhìn người ấy đi hết con đường
muốn được người ấy nhận ra mình- chỉ- một- lần- biết- yêu- thương…
New reply